Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public6 tháng trước

[ToMo] Có Thần Dược Nào Cho Bệnh Cô Đơn?

Bệnh cô đơn đang dần trở thành nỗi ám ảnh với thế giới, và chúng ta đang loay hoay tìm cách giải quyết vấn đề.

Liệu trước giờ những điều chúng ta nghĩ có đúng không? Liệu có đúng không khi ta cho rằng liều thần dược cho cô đơn này có thể giải quyết tất cả mọi việc?

Mọi thứ thật chẳng đơn giản

. Tiến sĩ Stephanie cacioppo, Giám đốc Viện Thần Kinh ở trường đại học Chicago Prizker, phân ngành Hóa Dược, coi sự cô đơn cũng như cơn khát: đó là một tín hiệu từ con người và có thể được giải quyết qua hành động.

Cũng như con người tìm đến nước khi ta khát hoặc thiếu nước, có thể trong tương lai, một loại thuốc đặc hữu sẽ được dùng để đối phó với cảm giác cô đơn.

“Cũng như cảm giác khát nước ấy, sự cô đơn cũng là một tín hiệu sinh học tiến hóa để bảo vệ sự tồn tại của chúng ta”, tiến sĩ nói.

Mục tiêu của tiến sĩ là giảm bớt những tín hiệu báo động này từ não bộ và khiến những người cô đơn cảm thấy tốt hơn khi chủ động giao tiếp với bên ngoài, thay vì chôn mình vào nỗi cô đơn bên trong.

 “Mục tiêu của tôi không phải để khiến nỗi cô đơn (cơn khát) biến mất. Mà để mọi người không còn cảm thấy cô đơn nữa”, tiến sĩ nói.

Tiến sĩ Cacioppo đang chỉ đạo một đội nghiên cứu phát minh ra thuốc chống cô đơn, cô hy vọng loại thuốc này sẽ giảm bớt triệu chứng gặp phải từ căn bệnh cô đơn.


“Sự cô đơn đang lan rộng và có tính truyền nhiễm. Nó là một thảm họa.”

Tiến sĩ Cacipppo nhấn mạnh rằng mục tiêu của cô không phải ngăn chặn nỗi cô đơn, mà tập trung điều chỉnh cách mà nỗi cô đơn ảnh hưởng đến tâm trí và thể xác.

Theo như tiến sĩ, sự cô đơn là kết quả của những tín hiệu đến não thông báo nguy hiểm đang rình rập và thúc giục chúng ta tương tác.

Và sau đây là những gì tiến sĩ tìm được và nghĩ "viên thuốc cô đơn" có thể làm được.

Những nghiên cứu của cô tập trung vào một chất thần kinh tự nhiên có tên là allopregnanolone. Một vài thí nghiệm ban đầu đã chỉ ra có một mối liên hệ giữa chất này và cảm giác bớt bị cô lập.

Đội nghiên cứu của nữ tiến sĩ tập trung vào nghiên cứu allopregnanolone sau khi những kết quả ban đầu cho thấy nó tương tác với những thay đổi hóa sinh gây ra do cô đơn diễn ra trong bộ não, tuy nhiên, cũng như nhiều loại chất chống trầm cảm. Hợp chất này gây ra những hiệu ứng phụ như mất ngủ và buồn nôn.

Nói thêm về nỗi cô đơn, theo nhiều nhà nghiên cứu, chúng ta cần phải coi căn bệnh này như một mối nguy đáng báo động.

 “Nỗi cô đơn đang là một vấn đề xã hội”

Rất khó để ước tính những vấn đề mà căn bệnh cô đơn có thể dẫn đến.

Trong Diễn đàn Kinh tế Thế giới diễn ra tại Thụy Sĩ tháng trước, những lãnh đạo thế giới được biết rằng 40% người trẻ dưới 25 tuổi đang cảm thấy cô đơn. Những kết quả này được củng cố từ loạt nghiên cứu của người Úc. Michella Lam, tác giả của Báo Cáo Cô Đơn Úc Châu, nói rằng cuộc sống hiện đại đang dẫn đến những vấn đề trầm trọng về cô lập xã hội.

Bản báo cáo của cô Lam được công khai vào tháng 11 năm ngoái, tìm thấy rằng nhiều hơn nửa dân số Úc cảm thấy cô đơn ít nhất hai trong số các ngày trong tuần, và nhiều hơn một phần năm cảm thấy khó hoặc không bao giờ nhờ vả sự trợ giúp.

Trợ lý điều trị của Beyond Blue, ông Grant Blashki nói rằng rất nhiều người Úc đang đau khổ vì bệnh cô đơn kéo giải đến nỗi họ đang tìm đến các cơ sở điều trị y tế nhằm tìm sự trợ giúp.

“Tôi đã thấy rất nhiều bệnh nhân mà hồ sơ bệnh án của họ nói lên sự cô đơn trầm trọng, tôi cũng thường tập trung thảo luận những phương pháp giúp con người vượt qua những cảm giác tồi tệ này này, những cảm giác mà người Úc đang phải trải qua cả tháng, thậm chí là cả năm trong cuộc đời.”

Nhưng, theo ông, nếu viên thuốc chống cô đơn được phát triển, nó sẽ chỉ thực sự phát huy tác dụng khi có các can thiệp về tâm sinh lý học từ bác sỹ.

“Tôi cho rằng ta sẽ không bao giờ tìm được một thứ thuốc tiên thay thế hoàn toàn nhu cầu trợ giúp tâm lý và nhu cầu được học hỏi những kỹ năng xã hội cụ thể để giải thoát cho những ai đang gặp vấn đề cô đơn” Grant Blashki nói.

 “Cô đơn đang là một vấn đề xã hội, hệt như một vấn đề về bệnh lý vậy."

Bà Ros Knight, viện trưởng hộ Tâm Thần học Úc Châu cũng đồng ý khi cho rằng một viên thuốc cùng lắm cũng chỉ là một trong nhiều mảnh ghép lớn trong quá trình điều trị.

“Hầu hết chúng ta đều có như cầu xã hội và nhu cầu cần được kết nối. Đó chính là một trong những nhu cầu thiết yếu. Những tôi không nghĩ rằng vấn đề này có thể được giải quyết ngắn gọn bằng một liều thuốc. Mọi thứ không đơn giản như ta uống khi ta khát. Hơn nữa, liều thuốc cô đơn này sẽ gây ra rất nhiều câu hỏi về đạo đức – tôi cho rằng tạm thời, hãy trờ và xem nó thế nào, hiệu quả của nó ra sao.”

“Liều thuốc này đụng chạm đến rất nhiều vấn đề đạo đức.”

Nếu các bạn thật sự cảm thấy khó chịu nếu con người dùng thuốc để chống cô đơn thì hãy đọc tiếp. Giáo sự Paul Komesaroff, nhà đạo đức dược học từ Khoa Y học, Điều dưỡng và khoa học Y tế Đại học Monash, cho hay khi ô đề cập đến khái niệm này với sinh viên của mình thì câu trả lời của sinh viên là: ”Chúng em đã bàn về ý tưởng này suốt nhiều năm rồi - và nó được gọi là thuốc lắc."

Theo ông, ý tưởng về một liều thuốc như thế này thực sự rất sai lầm và phi đạo đức.

“Hết sức lệch lạc khi dùng thuốc để đối phó với  những tâm bệnh thông thường của con người. Việc này chỉ kéo theo những vấn đề trầm trọng hơn”


"Tôi cho rằng để chữa bệnh cô đơn, ta không cần đến những phương pháp hóa học”.

 “Những liều thuốc này được hấp thụ vào người chỉ khiến cho bệnh nhân tiếp tục duy trì trạng thái cô lập của bản thân và ngày càng khiến bệnh trở nên trầm trọng”

“Cái ý tưởng về chữa trị bệnh lý cô đơn thông qua sự can thiệp bằng các thiết bị máy móc kỹ thuật hoàn toàn đi ngược lại giá trị cốt lõi của nền tảng đạo đức – mối quan hệ giữa người và người”.

“Theo tôi, những thứ này là sai lầm, vô đạo đức và phản ánh thất bại trong sự nhận thức toàn cảnh xã hội nơi chúng ta sinh ra”

Mặt khác, tiến sĩ Cacioppo vẫn đang phát triển viên thuốc chống cô đơn.

Trong vòng 18 tháng vừa qua, đội nghiên cứu đã thử nghiệm thuốc với 96 người cả cô đơn lần bình thường. Đội nghiên cứu cấp cho mỗi người 400 mili-gram thuốc bao gồm hormone pregnenolone và còn lại là giả dược.

Vị tiến sĩ cho rằng cô ấy hoàn toàn lạc quan rằng kết quả đã cho thấy nỗi cô đơn đang giảm xuống trong nhóm được uống thuốc. Tất nhiên, những nghiên cứu vấn đang được tiến hành.

Nhắc lại, mục tiêu của nghiên cứu là xem xét ảnh hưởng của việc điều chỉnh mức độ hoạt chất pregnenolone đến quá trình hòa nhập cộng đồng của bệnh nhân.

Vị tiến sĩ hy vọng loại thuốc mới này, một khi được thử nghiệm thành công, có thể khiến bệnh nhân vượt qua những nhu cầu và bắt đầu thoải mái hơn khi hòa nhập với thế giới bên ngoài.




Tác giả: James Norman

Link bài gốc: Could the cure for loneliness be as easy as popping a pill?

Dịch giả: Nguyễn Hoàng Sơn - ToMo - Learn Something New

(*) Bản quyền bài dịch thuộc về ToMo. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Dịch Giả: Nguyễn Hoàng Sơn - Nguồn: ToMo - Learn Something New". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ, ví dụ: "Theo ToMo" hoặc khác đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

(**) Follow Facebook ToMo - Learn Something New để đọc các bài dịch khác và cập nhật thông tin bổ ích hằng ngày!

(***) Trở thành Cộng tác viên, Thực tập sinh Part-time tại ToMo để rèn luyện ngoại ngữ và đóng góp tri thức cho cộng đồng tại: http://bit.ly/ToMo-hiring.


84 người xem


Bình luận (0)