Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public6 tháng trước

Nước Mắt Của Cậu Bé Ấy

Nước mắt của cậu bé ấy!

Hôm nay, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng rất đau lòng. Một hình ảnh khiến đôi mắt tôi cứ dõi theo mãi, đến khi bóng dáng ấy khuất dần và tan biến, và rồi thế, nước mắt của tôi cứ lã chã rơi.

Khi đứng đợi xe buýt ở gần cầu kinh tế, tôi dựa lưng vào thân cây xanh, mắt nhắm, thân đung đưa theo những nhịp nhạc sôi động. Tôi như đang đắm chìm vào lời hát thì có một tiếng khóc làm tôi “bừng tỉnh”, mở mắt ra là cảnh tượng, một đứa trẻ khoảng tầm học cấp 2, tay áo lễ thễ, đầy bụi bặm, đang lau nước mắt. Nó khóc to thành từng đợt, rồi nấc, rồi thét. Bên cạnh là người cha tảo tần của nó, một tay bác mang một bọc những vỏ lon, những mảnh bìa cũ, một tay cầm tay nó không buông. Thân người bác ấy gầy gộc, đen thui, quần áo tả tơi không nguyên lành thành bộ, đôi chân trần đầy vết xước. Tôi liền tháo bỏ tai nghe ra, nhưng không nghe được một điều gì cả ngoài trừ tiếng khóc. Nhưng tôi cảm thấy xót lòng, tôi biết có chuyện gì đó bất hạnh đang xảy ra ở đây. Tôi thấy ánh mắt của người cha nhìn con mình đầy thương cảm, đau buồn, cũng như mang theo một phần tội lỗi. Và rồi có một người phụ nữ gần đó đứng dậy, bước tới, đưa người ca 20.000 đồng, nói một điều gì đó và vỗ vai người con. Mấy phút sau xe buýt đến, hai cha con họ lên xe rồi đi mất, giữa biển mắt đang hướng về họ, một cách âm thầm và lặng lẽ. Tôi bước đến bên một người phụ nữ ấy, bác ấy cứ nhìn họ mà đôi mắt cay nồng, rớm lệ, hỏi ra mới biết thì ra người con đó bị bệnh trí não chậm phát triển, vì không được đi xe 08B mà khóc đòi cha, trong khi người cha nào có tiền để đi buýt.

Nghe đến vậy, tôi mới khóc. Tôi đau vì tại sao trên mảnh đất Việt Nam này, ngay trong lòng thủ đô trù phú như vậy, mà người dân vẫn phải chịu khổ. Con người lao động vất vả, khổ nhọc nhưng miếng cơm, manh áo vẫn phải giành giật. Còn những đứa trẻ bị bệnh bẩm sinh, tại sao nhà nước và những trung tâm bảo trợ trẻ em lại lơ đi những mảnh đời như vậy? Và tôi cũng trách chính mình, giá như tôi để ý họ, giá tôi không đeo tai nghe, thì tôi cũng đã giúp họ được một phần.

Ngày hôm nay, tôi mới thấu hiểu cái triết lý: “Làm đẹp cho đời” của tỷ phú Phạm Nhật Vượng. Và tôi cũng sẽ phấn đấu cho điều này, tôi muốn đem lại nụ cười trên môi những mảnh đời bất hạnh.

                                                                                                 Tác giả: Thu Thảo

30 người xem


Bình luận (0)