Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public3 tháng trước

[Du Lịch] Nơi Chân Tôi Đã In Dấu – China Journey (Part 1)

6 tuần ở Trung Quốc không phải là quá ngắn cũng không quá dài với tớ. Nhìn lại quãng đường đã đi qua, dấu chân đã in không ít nơi. Từ miền Bắc tới miền Nam, từ Thượng Hải, Bắc Kinh. Hà Nam rồi Hồ Nam, Quảng Châu, Trung Quốc. Cảm ơn mẹ đã ủng hộ tớ hết mình từ những phút đầu muốn tham gia dự án, cảm ơn gia đình, cảm ơn những người bạn đã gắn kết trong suốt hành trình, luôn tin tưởng, chia sẻ và cổ vũ lẫn nhau. Những kỷ niệm và khó khăn đã vượt qua, tớ xin ghi nhớ.

1. Thượng Hải (Shanghai) – Xin đừng giữ chân tôi
Đó là nơi đầu tiên tớ đặt chân ở TQ, nơi tớ transit cho chuyến bay tới Zhengzhou (Trình Châu, Hà Nam – phía Bắc Trung Quốc – Hà Nam là tỉnh đông dân số nhất TQ – bạn tớ nói thế). Vốn dĩ chỉ transit 2 tiếng ở đây nhưng vì chuyến bay bị delay từ Việt Nam nên đã bị miss chuyến thứ 2. Sân bay tớ đáp là Pudong International Airport, sân bay có 3 tầng và không lớn lắm. Vì vấn đề đổi vé mà chuyến bay từ Thượng Hải đến Trình Châu được chuyển sang Hongqiao International Airport. Trên taxi di chuyển, mới có cơ hội ngắm Thượng Hải đầy những tòa nhà chung cư, được trải nghiệm hệ thống giao thông hiện đại – đường cao tốc chạy cực nhanh. Hongqiao rông hơn nhiều và nhân viên thì chuyên nghiệp và thân thiện hơn. (Câu chuyện gặp rắc rối ở Pudong – Hongqiao còn dài và sẽ được kể trong post khác). Cứ tưởng là sẽ bay trong hôm đó luôn nhưng may mắn đã không đứng về phía tớ. Cơn bão đã làm hoãn rất nhiều chuyến bay, thế là không còn lựa chọn nào nữa – ngủ tại sân bay thôi. Mai lại bắt đầu cuộc hành trình đổi vé. 5h hơn đã dậy đi vòng vòng để chờ các quầy mở cửa. Vé sớm nhất là 15:30 chiều, ừ cũng đổi và đợi để stand by khi biết được có chuyến sớm hơn lúc 12:30 trưa. Cuối cùng cũng đã tới Zhengzhou Airport khi không thể kịp báo cho bạn rước vì stand by thành công là khi máy bay đang last call. Đến khoảng 6h hơn thì các bạn cũng đã bay đến đầy đủ. Có bạn bay từ Ai Cập gần 20 tiếng không ngủ được, rồi có bạn bay từ Belarus (gần Nga) hơn 23 tiếng. Mình là bay gần nhất rùi mà do cái thời tiết mà đi hơn 30 tiếng mới tới. Thế mới nói: “Shanghai – Xin đừng giữ chân tôi”


2. Henan (Hà Nam) – Please treat me well
Đây là nơi mình lưu lại lâu nhất và có nhiều kỷ niệm nhất vì cái dự án mình diễn ra ở đây. Những ngày đầu nhóm được tham gia một nơi dạy văn hóa Trung Quốc cho các em nhỏ. Được tham gia ở đây mới thấy cách người ta lưu giữ văn hóa cho các thế hệ tiếp theo, văn hóa mất đi đồng nghĩa hồn dân tộc mất đi – người ta sẽ không còn cái tự tôn dân tộc và không còn yêu nước nữa. Tại đây được các thầy cô còn rất trẻ (laoshi) dạy Taichi để duy trì sức khỏe, rồi học cách pha trà và thưởng thức trà Ô Lông (TQ được xem là cái nôi của trà), học cách viết chữ thư pháp (mình cũng viết được vài chữ mà giờ quên rùi), học cách mặc trang phục của Khổng Tử, học nguồn gốc và quá trình hình thành chữ Hoa như ngày nay từ các chữ tượng hình, …Chỉ vài ngày lưu lại đây mà được học quá chừng thứ mới. Quên nói ở đây là thành phố Zhengzhou (thủ phủ của Henan).

 

Rồi nhóm bắt đầu dịch chuyển sang Beijing trong vòng 5 ngày. (số 3)

Sau khi từ Beijing về thì nhóm chính thức bắt đầu dự án dạy học cho các em nhỏ. Trường đầu tiên đó là trường tiểu học ở Luoyang. Luoyang được xem là một trong những cái nôi của nến văn minh TQ, là một trong 4 thủ đô cổ nhất. Mùa hè ở TQ, phải nói là nóng hơn 35 độ C, ánh nắng gắt gao như muốn thiêu đốt tất cả. Vâng cái đầu tiên shock nhất đó là toilet, nhìn bên ngoài nó được xây tường kiên cố, nhưng bên trong không có các ngăn che (nói rõ hơn là mọi người đi có thể nhìn thấy mông nhau – tất nhiên là nam/ nữ phòng riêng). [Vấn đề hơi nhạy cảm nhưng mình mong diễn tả chân thực nhất cái shock của mình]. Người ta xây các ô là các hục, không có nước dội, mọi người cứ đi vệ sinh vào các ô đó. Các bạn có thể tưởng tượng cái mùi không bao giờ thoát ra ở đó và khi nhìn xuống các hục sẽ thấy gì. Các EP (Exchange participant) ai cũng shock, có đứa Indo phải ra nhà dân để xin đi. Trong trường thì cũng có nhà vệ sinh ngồi nhưng mà giáo viên không cho đi, để đó làm phòng tắm. Mấy bữa đầu mình không thể chấp nhận được nhưng rồi bắt buộc phải thích nghi thôi. Cái văn hóa phong kiến vẫn còn ăn sâu đậm trong bà hiệu trưởng lắm, tụi nhỏ ôm tụi tui, đưa áo cho tụi tui ký tên, bà nói tụi tui đã dạy hư tụi nhỏ. Rồi khi ăn ở nhà ăn, học sinh ngồi riêng, giáo viên ngồi riêng vì bà quan điểm rằng học sinh và người dạy khác nhau, không được ngồi chung. Vậy mà có lần tụi nhỏ kéo tui ngồi chung, chắc do nhìn tui cũng giống tụi nó nên bà không biết hihi. Rồi trước khi ăn tụi nhỏ phải đọc cái gì mà chắc cũng giống “cảm ơn Đảng, Nhà nước” blah blah rùi mới được ăn. Tụi nhỏ thương tui lắm, giờ đi rùi nhưng tụi nó vẫn hay nhắn tin…thương!!!

872507282238694715

Trải qua chắc khoảng 10 ngày ăn chay (manthau – bánh bao không mỗi ngày) thì chúng tôi được có những ngày du hý ở Luoyang. Trời phải nói cái Longtan Valley nó hùng vĩ, ai đến đây chắc sẽ bị cuốn hút bởi vẻ đẹp tự nhiên của nó. Nếu ai từng xem 127 Hours của Mỹ, cái bộ phim về một anh chàng đi khám phá cái canyon (hẻm núi) bị đá đổ đè lên tay, không còn cách nào khác anh đã dũng cảm lấy dao cắt bỏ đi phần tay đó, ừ mình muốn nói ở đây là cảnh trong phim y chang các hẻm núi ở đây luôn. Cứ tưởng đã không thể đi đến đích vì nó thực sự là một hành trình dài. Đi bộ hơn 4 tiếng đồng hồ, vừa đi vừa nhìn cái bản đồ, lúc mới đi khoảng gần 2 tiếng đồng hồ, đã cảm thấy rất rất mệt và muốn quay lại vì sợ không kịp giờ để hoàn thành, 5 giờ rưỡi chiều đống cửa mà giờ đã gần 4 giờ mà mới được nửa đường. Vừa đi vừa tìm trên bản đồ con đường nào ngắn nhất để đến trạm xe bus ở điểm đích mà nó có một đường duy nhất à. Đi giữa các hẻm núi cao hơn 10m, rồi lâu lâu được ngắm thác, nghịch nước, đến đích thì sẽ có các trò chơi mạo hiểm như đi bộ trên dây giữa hai ngọn núi, độ cao chắc hơn 50m, blah blah. Nói chung cái hành trình đi bộ này khi đến nơi rồi thì đứa nào cũng nói y như rằng hôm nay nó đã làm nên một kỳ tích. Cái đoạn đi bus về mới vui, đi bộ thì 4 tiếng hơn mà đi bus chỉ 20 phút LOL, bus như xe điện Sài Gòn mới sắm cho City tour, chạy mát thì thôi, chạy đường đèo lâu lâu quá mấy cái cua quẹo, có thằng Ai Cập bịnh lắm, không ai hét chỉ có mình nó deep, hét như ai thiến không bằng.

 

Quên nói là chổ này còn được ngắm gấu trúc, bữa đi Beijing không được đi ngắm gấu trúc, tiếc hùi hụi, ai ngờ Luoyang cũng có gấu trúc ahihi. Mua cái vé 10 tệ thì phải, được ngắm 3 chú gấu mà các ẻm có lông màu đen và nâu chứ không phải trắng với đen, đùa chứ chắc không ai tắm cho ẻm. Hình nè:

[To be Continued]

Bài viết không nhằm mục đích thương mại. Nếu ai đó muốn sử dụng với mục đích thương mại xin vui lòng hỏi ý  tác giả.

-------------

[Liên Kết Với Tác Giả Bài Viết - Cộng Đồng Tác Giả Chuyên Sâu AUTHORITY]

Tác giả: Tuyên Ngọc Đoàn

Tôi tin rằng "chia sẻ là cách đơn giản để lây lan hạnh phúc". Tôi muốn chia sẻ kinh nghiệm của tôi có nghĩa là sai lầm đôi khi vì vậy tôi hy vọng rằng nó có thể hữu ích cho cuộc sống của bạn, đặc biệt đối với giới trẻ. Tôi hy vọng họ có thể hiểu rằng không có ai là hoàn hảo. Tôi đã từng có mặt ở đó, phạm sai lầm nhưng tôi biết sai lầm hình thức hàng ngày. Tôi cố gắng được tốt hơn phiên bản không ngừng của tôi. Tôi mong rằng tôi và bạn sẽ không bao giờ Lise hy vọng. Bởi vì chúng tôi luôn luôn có "ngày mai" để sửa chữa sai lầm của chúng tôi. Xin vui lòng cho mình cơ hội để sửa chữa chúng nhưng hãy nhớ không lặp lại những sai lầm tương tự hai lần.

Xem thêm nhiều bài viết khác tại:  janydoan2401.wordpress.com

Follow Facebook Authority - Cộng Đồng Tác Gỉa Chuyên Sâu để đọc thêm các bài viết mang tính chất chuyên sâu thuộc nhiều lĩnh vực/ chủ đề khác nhau từ các tác giả là Blogger/ Author đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam.

32 người xem


Bình luận (0)